Menu Close

Cậu bé dưới bóng cây

Dường như chúng ta đã có lần nói với nhau: Trong đời, đôi khi chỉ một ánh mắt, một cái nắm tay, một lời thăm hỏi thân tình thôi cũng đủ đem đến cho một người cô đơn, tuyệt vọng một chút tin yêu và ánh sáng hy vọng. Để từ đó con người ấy thay đổi cuộc đời mình theo một hướng tốt đẹp hơn. Chuyện “cậu bé dưới bóng cây” được kể lại sau đây là một thí dụ. Tiếc thay, cậu bé đã không được hưởng trọn vẹn đời sống khởi sắc của mình.

Mùa hè giữa năm thứ nhất và năm thứ hai đại học, tôi được mời phụ trách một trại hè cho học sinh trung học thuộc một trường ở Michigan.

Một giờ sau khi tôi bắt đầu ngày đầu tiên ở trại hè, giữa một đám ồn ào hỗn loạn các anh phụ trách và học sinh, tôi nhận ra một cậu bé ở dưới bóng cây. Cậu rất nhỏ bé và gầy guộc. Rõ ràng việc cậu đang mất tự nhiên và xấu hổ rụt rè càng làm cho cậu trở nên yếu đuối, mỏng manh. Chỉ 50 bước gần đó, 200 trại viên đang hăm hở rượt đuổi, chơi đùa, và gặp gỡ lẫn nhau như đã thân nhau từ lâu lắm chứ không phải chỉ mới quen. Nhưng cậu bé dưới bóng cây dường như đang ở một thế giới khác. Vẻ cô đơn buồn bã của cậu đã làm tôi khựng lại, nhưng nhớ lại lời những anh chị phụ trách lớn tuổi hơn rằng phải chú ý đến các trại viên có vẻ tách biệt ra, thế là tôi bước về phía cậu.

Đến gần cậu bé, tôi nói “Chào em, anh tên là Kevin. Anh là một trong những người phụ trách ở đây. Anh rất vui được gặp em. Em khỏe không vậy?” Với giọng nói rụt rè bẽn lẽn, cậu bé cố gắng trả lời, “Dạ em bình thường.” Tôi nhẹ nhàng hỏi cậu rằng cậu muốn tham gia các sinh hoạt và gặp các bạn bè mới không. Cậu trả lời nhỏ nhẹ,  “Dạ không, em không thích đâu.”

Tôi cảm nhận được rằng cậu đang ở trong một thế giới hoàn toàn riêng tư. Trại hè quá mới, quá xa lạ đối với cậu. Nhưng bằng cách nào đó, tôi cũng biết rằng không nên ép cậu bé. Cậu không cần một lời cổ vũ, cậu cần một người bạn. Sau một lúc lâu im lặng, câu chuyện của chúng tôi chấm dứt.

Sau bữa trưa ngày thứ hai, tôi hét vỡ phổi để điều khiển cả trại hát. Tất cả trại đều tham gia hăm hở. Tình cờ nhìn xuyên qua đám đông ồn ào lộn xộn, tôi bắt gặp hình ảnh cậu bé đang ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi suýt nữa đã quên mất lời bài hát đang phải hướng dẫn. Khi lại có cơ hội gặp cậu bé, tôi cố thử một lần nữa, với những câu nói hệt như trước: “Em có khỏe không? Em có sao không?” Và cậu bé lại trả lời: “Dạ vâng, em khỏe. Em chỉ chưa quen thôi.” Khi tôi rời nơi cậu bé ngồi, tôi hiểu rằng để cậu bé hòa đồng phải tốn nhiều thời gian và công sức hơn tôi tưởng – dù tôi không biết rằng tôi và cậu bé có thể cởi mở được với nhau hay không nữa.

Vào buổi tối hôm đó khi họp với những người phụ trách của trại, tôi kể ra những điều lo lắng của mình về cậu bé. Tôi giải thích cho các bạn phụ trách ấn tượng của tôi về cậu bé, yêu cầu họ chú ý và dành thêm thời gian cho cậu nếu có dịp.

Những ngày ở trại trôi qua nhanh hơn tôi tưởng. Thật là tiếc, nhưng rồi đêm cuối cùng ở trại cũng đến và tôi đang theo dõi “bữa tiệc chia tay”. Các học sinh đang tận hưởng những giây phút cuối cùng của mình với các “bạn tốt nhất” của họ – những người bạn mà có thể họ sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Ngắm nhìn các trại viên cùng nhau chia sẻ những giây phút cuối bên nhau, tôi bất ngờ thấy được một hình ảnh sẽ lưu mãi trong đời tôi. Cậu bé từng ngồi một mình dưới gốc cây đó đang làm một điều kỳ diệu. Cậu đang chia sẻ cùng hai cô bé khác những món quà lưu niệm. Tôi nhìn cậu đang có những giây phút thân mật đầy ý nghĩa với những người mà cậu chưa bao giờ gặp chỉ mấy ngày trước đó. Tôi không thể tin nổi đó chính là cậu bé dưới bóng cây.

Vào một đêm tháng 10 năm đó, tiếng chuông điện thoại kéo tôi ra khỏi cuốn sách hóa học. Giọng một người lạ, rất nhẹ nhàng và lịch sự hỏi tôi: “Dạ có phải là anh Kevin không ạ?”

“Vâng, chính là tôi đây, xin lỗi ai đầu dây đó ạ?”. “Tôi là mẹ của Tom Johnson. Cậu có nhớ Tommy từ trại hè không ạ?” Cậu bé dưới bóng cây! Làm sao tôi có thể quên được? “Dạ cháu nhớ rồi,” tôi nói. “Cậu bé rất dễ thương. Bây giờ cậu bé ra sao ạ?”

Chợt lặng đi một hồi lâu, sau đó bà Johnson nói, “Tuần này trên đường từ trường về, Tommy của tôi đã bị một chiếc xe đâm phải… Tommy đã không còn nữa rồi.” Bàng hoàng, tôi chia buồn cùng bà mẹ.

“Tôi muốn gọi cho cậu,” bà ta nói, “Bởi vì Tommy nhắc đến cậu nhiều lần. Tôi muốn cậu biết rằng nó đã trở lại trường mùa thu rồi như một con người mới. Nó đã có nhiều bạn mới. Kết quả học tập lên cao. Và nó còn hò hẹn với bạn gái vài lần nữa. Tôi chỉ muốn cám ơn cậu đã làm cho Tom thay đổi như vậy. Những tháng cuối cùng là khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời nó.”

Vào lúc đó tôi chợt nghiệm ra: hãy dành sự quan tâm, đồng cảm, chia sẻ với mọi người quanh bạn. Bạn sẽ không thể ngờ được mỗi cử chỉ ần cần, chân thành của bạn có thể sẽ có ý nghĩa với người khác đến như thế nào đâu. Tôi kể lại chuyện này mỗi lần có dịp, và khi tôi kể xong, tôi thôi thúc người khác nhìn ra bên ngoài và tìm cho mình một “cậu bé dưới bóng cây”.

NS
(theo Chicken Soup for the Soul)