Menu Close

Mùa Xuân qua hai bài thơ cuối năm

Ngày 29 Tết, các đường phố VN vào những ngày cuối năm được giăng đầy đèn hoa và khẩu hiệu, như một thực tại về mùa xuân được bày ra và thuyết phục người ta tin vào sự có mặt và sự thật, của nó.

Chiều, tôi chạy một vòng chỉ thấy hoa ế chất đầy xe rác và các sòng bạc cò con bắt đầu sát phạt trên các vỉa hè; bên con kênh Nhiêu Lộc, khách cuối năm ngồi lai rai bia rượu, ngó xuống dòng nước không buồn trôi bên dưới, những thực tại khác chăng? Hẳn vậy, tôi lên mạng, và thấy còn nhiều thực tại khác về mùa xuân, như những sáng tác của những người làm văn nghệ hôm nay.

Vết sẹo của nỗi buồn chái bếp

hai ba tháng chạp khói nhang thay khói bếp
chim sẻ sà xuống bên chuồng gà nhặt thóc
lũ chim nói tiếng người rất thạo
đóiđóiđóiđóiđóiđóiđó đóiđóióióióióióóóiiiiiiiiii
trong mùi khói nhang manh nha chuyển động hài cốt
ông táo về trời bỏ lại cục đất nung
tôi xức thuốc vào nỗi buồn
vết sẹo loang mủ
nước mắt bốc hơi trên mái tôn hạt mè phủ bồ hóng
chùm củ tỏi củ hành đung đưa giàn bếp
bó giang khô chờ vài hôm nữa chẻ lạt gói bánh [tét +chưng +rò +ú…]
những que củi gầy rạc như nông dân xám xịt chờ ngày hóa lửa
nồi niêu méo xệch phơi đít đen thui đen thủi
chum vại lăng quăng diễn xiếc
chúng không biết tiếng thở dài của loài người
nên chúng uốn mình nhảy múa
tôi xức thuốc vào nỗi buồn
nỗi buồn bảo tôi đừng nghe loài người nói nữa
đừng nhớ tên loài người nữa
bởi lời nói rất mơ hồ không rõ là của kẻ nào
như tiếng nước reo trong ấm nước
hay bước nhảy của những con lăng quăng xấu số trong ấm nước sôi
cục than hồng muốn nói về một ngày mai rất sáng
nhưng tiếng nói vừa dứt nó đã thành tro
khói bếp chảy xuyên qua tôi
những vết sẹo của nỗi buồn khô dần thành bồ hóng

Nguyễn Lãm Thắng

Trích nguồn từ website tienve.org

Hậu hiện đại ở Việt Nam [8]

Anh Vươn đã khổ công

alt

Nên anh cũng quyết lòng

alt

Nhưng các bạn quá đông

alt

Nên chỉ còn một đống

alt

Ở Việt Nam, CÔNG LÝ chỉ là tên của một diễn viên hài

alt

Mồng 4, khi bạn xem xong hai bài thơ này thì Sài Gòn vừa hết Tết. Tôi đứng trên một cao ốc nhìn xuống những con đường bắt đầu hối hả, trở lại với nhịp sống, với cái thực tại thường hằng của nó. Tết đã thành tro. Tôi muốn mời bạn đọc lại đoạn thơ, thêm một lần nữa.

…… cục than hồng muốn nói về một ngày mai rất sáng
nhưng tiếng nói vừa dứt nó đã thành tro
khói bếp chảy xuyên qua tôi
những vết sẹo của nỗi buồn khô dần thành bồ hóng

Mùa Xuân, sao lạ quá!

CTU