Tên thật Nguyễn Thanh Châu
Sinh năm 1951 tại SÀIGÒN. Theo học Trung học BỒ ĐỀ, PETRUS KÝ, Đại học VẠN HẠNH. Động viên vào Trường Bộ Binh Thủ Đức tháng 6 năm 1972, ra phục vụ tại Chi Khu Cao Lãnh. Tập trung tù CStừ ngày 26 tháng 5 năm 1975 đến ngày 14 tháng 11 năm 1980. Sang Mỹ theo diện HO tháng 4 năm 1995. Có thơ đăng trên các tạp chí văn học như VĂN, VĂN HỌC, PHỐ VĂN, KHỞI HÀNH, THƯ QUÁN BẢN THẢO và các trang mạng DA MÀU, GIÓ-O.

Hiện định cư tại Thành phố PHOENIX, Tiểu bang ARIZONA, Hoa Kỳ.
Nguyễn Thanh Châu làm thơ từ thời còn trẻ. Thơ cùng ông đi qua những chặng đường thăng trầm của cuộc nhân sinh. Trang Văn Việt nhận định: “Thơ ông (NTC) tựa hồ một tiếng nấc giữa câu chuyện đời dài dặc, thăng trầm, nhiều đau đớn, day dứt, nhớ tiếc…” Ngôn ngữ thơ tinh lọc, súc tích, mang vẻ đẹp vừa cổ điển vừa mới mẻ. Trong những bài thơ viết sau ngày đến xứ này, nổi bật hình ảnh những cây xương rồng sagura của vùng sa mạc nắng gió Arizona -và người ta thấy ở đây một kết hợp thật đẹp
Hè gọi. mấy đoạn rời
như cuộn cỏ khô
lăn về phía mặt trời
mùa hè. bốc cháy
những cánh rừng thâm u. bốc cháy
còn trái tim em. cớ sao không
giữa trưa. vắng. nghe
tiếng leng keng đâu từ hốc đá
con rắn rung chuông trườn giấc vô thường
chút hiểm nguy vụt đến
và gió. thổi hoài luồng gió nóng
tình rát bỏng thiên thu
dẫu xế đời sao vẫn thất giạt
tôi. cô đơn hơn lũ xương rồng
sừng sững. đồi núi trọc cháy xám
mãi nơi đây. mãi mãi mùa hè
biệt khúc
cào xước bóng trăng
những đợt gió hoang mạc. rát bỏng
thổi đi. thổi qua lũng xế ngàn
biền biệt. nhớ
cõi đêm ràn rụa
mùa đi. người xa tiếng nguyệt cầm
rỉ máu. mi mắt úa
thao thức. trời quê căm căm
thương ai. thương em đời bạc
cắn đắng tình si
thiên thu. gởi theo niềm hư lãng
biết vì đâu…
dương cầm. xanh
để nhớ PHẠM CHI LAN
nắn nót dương cầm. xanh
căn phòng khuya. huyền hoặc
giấc xưa về tinh anh
hồn nhạc xanh lên mắt…
niệm khúc. lan
thắm. một đóa chi lan
hơn nửa đời hiến tặng
hồn dẫu theo mây ngàn
vẫn ngát say. miền lặng…
dạ khúc
để nhớ anh T
ú ớ
cơn say ngầu đục
mùa hè cháy bỏng nụ hôn. môi
khô khốc tiếng gọi
dẫu xa mùi hoa quỳ dại
chúc ngày xế bóng tôi
ói ăm. mây trôi lớp lớp
kín cửa. khuya. ngoài nỗi mong chờ
đã bao năm. hồn yểm
sinh cầm khốn đọa chốn quê nào
biển cát vàng hồi niệm
mai biết còn nhau…
ca nguyện
gởi cây xương rồng trong gió
đêm tĩnh lặng
tôi cất lời ca nguyện
như gió. lang thang qua những hàng saguaro
trần trụi. với cánh tay bị đóng đinh trong gió
vẫn cháy bỏng. bởi mùa hè sa mạc
chỉ nơi đây. da diết chỉ mùa hè
trắng rộ. những nụ hoa bất tận
mười năm. tôi đốt lửa lòng tôi
bập bùng những mảnh vụn ký ức
một thời oan khốc
này em có nghe. những hồi chuông thánh
đêm. phục sinh những đời hôn ám
tự bao giờ. cho đến bao giờ…
đêm. đêm nguyệt tận
tôi săm soi chiếc bóng
cô đơn. như con người đầu tiên
trò chuyện với bóng mình
đã đến đây. ở lại. và ra đi
còn lại chăng những giấc mộng. những ảo hình. lung linh trên cát
như ta. những đứa con sinh ra từ cát
rồi trở về cát
đêm. sa mạc nhớ mênh mang
em khỏa thân. xanh. trời cố xứ
tôi ngầy ngật. thở. những ngày mưa
và mưa. mưa như lời chúc phúc
cho tình yêu. cho mãi mãi đời nhau…
đêm. đêm tĩnh lặng
tôi cất lời ca nguyện
theo gió. cuộc viễn du không đích cuối cùng
này em có biết. mê lộ nào lẫn khuất
những ốc đảo hồi sinh
hồn cựu kinh rập rờn cánh hạc
về đi thôi. nhưng về đây kiếp hư
thời xa. thổi tàn rụng
đêm. giọt máu khô tượng hình
những đồi trọc. xương rồng. xây xát gió
dầu dãi thiên thu
xế đời như xoá cơn hôn thụy
nhã nhạc còn nghe. lòng thuở nào…
NTC