Menu Close

Du Uyên

Làm kế toán, sinh ra và lớn ở Sài Gòn, yêu cái đẹp. Như cái tên Du Uyên (Duyên) ngẫu nhiên vận vào mệnh người, cái “duyên” trong thơ Du Uyên là sự hài hước, lém lỉnh, độc đáo, nhạy bén, và rất đời thường.

Du Uyên sở trường thơ văn xuôi, ngôn ngữ và hình ảnh thô mộc, những câu ngắn với nhịp dồn dập. Thơ Du Uyên là cái nhìn soi mói và hài hước vào trạng huống của tâm hồn và đời sống. Táo bạo, ngỗ nghịch, nhưng vẫn còn giữ chất thơ và cảm xúc.

tho-du-uyen

SAO KHUÊ

một hôm

 

Một hôm xé lớp ngọc ngà

Cất mơ mộng ở thiệt xa ngã đời

Ðắp thân nắng úa mây rời

Bới cao mái tóc thường rơi giữa chiều

 

Một hôm chạy trốn thương yêu

Cất nhung nhớ ở thiệt nhiều đắng cay

Vá đêm bằng những cơn say

Giữa đồng nước mắt những ngày sắt son

 

Một hôm tháo mảnh eo thon

Cất son phấn ở thiệt tròn cái trăng

Thử đeo ngang gánh nhọc nhằn

Chờ tái sinh một trong ngần chính ta

 

Một hôm cố giọng ơi à

Cất sân si ở thiệt là rất đêm

Giã cho tim cứng môi mềm

Nâng niu cơn ngủ còn êm lúc này

 

Một hôm rồi cũng buông tay

Cất bao nhiêu ở thiệt đầy con sông

 

tôi tưởng…

 

Một năm 365 ngày

Tôi đi tìm tôi đủ 365 ngày

Không phải tôi rảnh lắm đâu

Mà có lẽ là

Quá rảnh!

 

Ðã có lúc tôi tưởng mình là con khỉ

Trèo từ cành này qua cành khác

Trong sở thú

Cười khèn khẹt

Ðến hết đời

 

Có lúc tôi lại tưởng mình là cây

Ðứng yên một góc chờ gió quật

Có tổ chim nho nhỏ

Núp vào nách

Một ngày bị phát hiện

Con người mần thịt

Tôi và cả lũ chim

 

Có lúc tôi tưởng mình là mây

Ðược kết tụ từ nước mắt của những người đàn bà

Tôi rất nhỏ, rất nhỏ

Tan chảy

Trên môi những gã đàn ông

Trong buổi sớm mai

Cà phê và khói thuốc

 

Có lúc tôi tưởng mình là quả tim

Ngày càng già nua, kiệt sức

Dần chai lì như nhựa

Chẳng còn nhịp đập vội vàng

Những vết cứa

Vô hình

Không còn đau, đau, đau như trước

 

Có lúc tôi lại tưởng mình là con ma-nơ-canh bằng nhựa

Sáng khoác áo xanh, quần đỏ, váy vàng

Ðêm lại cô đơn trong bóng tối

Nhìn những con ma-nơ-canh khác

Chết dần

Chết mòn

 

Lại có khi tôi nghĩ mình là đôi mắt

Nhìn được những bóng đen của linh hồn

Họ đi trên dây thời gian

Rất thăng bằng

Và họ nhìn tôi

Cười hềnh hệch

“Cái lũ người vô tri!”

Vậy đấy

Mỗi ngày tôi lại là tôi, rất khác

Và tôi cũng chẳng muốn ép mình

Thật khác với tôi!

 

Tôi tưởng mình là tiếng thở giữa khuya…

 

chim không hót trên mái nhà

 

Nắng không chảy qua cửa sổ. Gió không luồn vào tai. Em không nhớ anh. Anh không nghĩ đến em. Mọi thứ dừng lại như câu chuyện thiếu tình tiết.

Xin hãy gõ cửa. Ðừng xông vào. Tim đã chật. Nó sẽ đau nếu nhiều chen lấn.

Xé ánh nhìn trong não. Xé nụ cười trong mắt. Xé sự trống không của vòng tay ôm hững. Nhìn vào gương bằng khuôn ngực vô hồn. Thấy ta, đúng là ta, có lẽ.

Lượm phấn son che mờ nốt mụn. Vuốt gel bôi trơn mái tóc. Vận chiếc áo màu xanh. Thử yêu. Thứ mình đã từng không thích. Thấy đời vui. Khi con người biết đổi thay.

Chim vẫn không hót trên mái nhà. Nắng vẫn không chảy qua cửa sổ. Gió vẫn không luồn vào tai. Em vẫn không nhớ anh. Anh vẫn không nghĩ đến em. Nhưng mọi thứ lại bắt đầu. Cho một câu chuyện. Lãng nhách!

Ta sẽ nắm tay nhau

Như chưa có chuyện gì

Nếu

Chim hót, nắng lên, gió thổi, em nhớ anh và anh nghĩ đến em

Một lúc nào …